[Dù đau cũng yêu anh] Chương 6.2


bi692

Chương 6.2

Edit: Chanh / Convert: meoconlunar

Sợ bị người hâm mộ nhận ra nên cô vén gọn tóc nhét vào trong mũ, đeo kình râm, làn váy gợn song theo mỗi bước đi, nhìn quyến rũ uyển chuyển, đẹp mắt cực kì. Anh cứ si ngốc nhìn ngắm cô, thu hết nhất cử nhất động, mỗi cái nhăn mày mỗi nụ cười của cô vào mắt, giấu vào đáy long. Hôm nay cô cười thật tư nhiên, không giả tạo, đầy thẳng thắn. Rốt cuộc là thế nào? Anh cảm thấy lo lắng như trên băng mỏng vì tâm tình cô thay đổi, lại không thể hỏi nhiều, chỉ còn cách quý trọng từng khoảnh khắc hòa bình hiếm có này. Anh thích nhìn cô cười, chỉ mong cô luôn có thể cười thật ngọt ngào thế này.

“Tôi muốn ăn cái kia” Hạ Hải Âm chỉ chỉ người bán kem bên đường. Trái tim Chu Tại Vũ chợt căng lên, nhớ tới ngày trước đi dạo phố với cô, cô luôn thích mua một cây kem, vừa đi vừa liếm ăn. Anh nhớ cô đặc biệt thích kem vị trà. Anh đi đến chỗ người bán hàng rong, mua hai loại kem, một chiếc vị trà, một vị dâu tây đưa cho cô. Cô không khách khí nhận lấy liếm ăn. Anh nhìn cô liếm liếm kem, tim cũng tê ngứa, không biết là mùi vị gì.

“Bây giờ chơi gì tiếp?” Cô lấm lét nhìn trái phải “Có muốn ngồi đu quay không?”
“Được” Anh gật đầu. Cô muốn chơi gì cũng được, anh cũng sẽ theo, chỉ cần cô vui là đủ. Hai người đi về phía vòng đu quay, đột nhiên, trong đám người vang lên tiếng thét chói tai

“Ăn trộm! Trả ví tiền cho tôi!!!”

Chu Tại Vũ quay lại, chỉ thấy một thiếu niên tóc dài hoảng hốt chạy tới, bộ mặt kinh hoảng, đầu óc anh suy đoán thật nhanh, nghĩ người này chính là tên ăn trộm, nhảy tới trước một bước, chắn đường chạy của đối phương, kéo cánh tay hắn, ra một đòn ném qua vai làm thiếu niên kia ngã xuống đất.

Cậu ta đau đớn kêu lên, giùng giằng muốn chạy trốn nhưng người lại bị anh khóa chặt, không thể động đậy. “Ví tiền của tôi!” Một cô bé nhìn như học sinh trung học thở hồng hộc đuổi theo tới đây, thấy thế ánh mắt sáng lên, vội vàng đoạt lại ví của mình. “Giỏi quá!” Người đi đường thấy anh anh dũng bắt cướp, không tiếc rẻ vỗ tay ra tiếng. Chu Tại Vũ chờ bảo vệ công viên tới đưa thiếu niên đang giãy dụa về đồn cảnh sát.

Thật là đẹp trai! Hạ Hải Âm liếm kem mỉm cười, thưởng thức bản lĩnh của anh, chẳng biết tại sao, người đi đường khen ngợi anh, giống như đang khen ngợi chính cô, trái tim không khỏi kích động, cũng thấy tự hào. “Chú, cảm ơn chú.” Cô học sinh cấp 3 lễ phép nói cám ơn anh. Chú! Hạ Hải Âm cười khúc khích, xưng hô này thật quá đáng! Chu Tại Vũ biết cô đang cười cái gì, bất đắc dĩ liếc cô, thấy tròng mắt cô sáng chói, con ngươi linh động, ngực không khỏi thấy như bị tan ra. Cô tại sao có thể. . . . Cười đáng yêu như thế? Anh thầm than, bị cô cười nhạo cũng chịu. “Chú, chú nhìn rất giống một người.” Cô học sinh cấp 3 quan sát Chu Tại Vũ, càng nhìn càng cảm thấy quen mặt. “Chú không phải là. . . . kỵ sĩ J chứ?” Kỵ sĩ J? Là ai vậy? Hạ Hải Âm không hiểu, nhưng Chu Tại Vũ lại hiểu, thần sắc hơi kinh hãi. “Chú là kỵ sĩ J, vậy chị này là. . . .” Cô học sinh cấp 3 hưng phấn chuyển sang Hạ Hải Âm, nhìn kỹ một chút, vui mừng hỏi: “Chị là Vanesa, đúng không? Đúng không?”

Thế mà đã bị nhận ra? Hạ Hải Âm nhíu mày, cười cười, nếu bị nhận ra, cô cũng không thể né tránh, ném bánh đã ăn xong vào thùng rác, tháo kính mát xuống, cười nhẹ với thiếu nữ.

“Thật sự là Ma Nữ V!” Thiếu nữ vui mừng reo lên. “Mọi người mau tới, là chị Vanesa!”

Cô cao giọng gọi bạn bè tới, chỉ một hồi, các cô bạn học cùng lớp từ bốn phương tám hướng vọt tới, bao vây Hạ Hải Âm thành đoàn.

“Chị, chúng em đều là học sinh ban âm nhạc, em giống chị, từ nhỏ đã học Violin.” “Còn em học piano!” “Em thổi kèn cla-ri-nét. Chị, chị thật xinh đẹp! Chị là thần tượng của em, em rất thích nhân vật trong phim chị diễn.” “Bạn học cả lớp chúng em đều xem, lúc Tiểu Tuyết chết, tất cả mọi người đều khóc, người Trình Dĩnh yêu nhất rõ ràng là chị.” “Đúng vậy, chị với Trình Dĩnh mới xứng đôi!”

Bọn học sinh ngươi một câu, ta một câu, ca ngợi lấy lòng, lại rối rít lấy cuốn sổ ra cho cô ký tên, cũng liên tục giơ máy chụp hình lên, nhắm ngay cô mà chụp. Những người này đều là học sinh ban âm nhạc? Thật là hại não quá đi! Hạ Hải Âm ký mấy lượt, mắt thấy học sinh càng tụ càng nhiều, cũng hấp dẫn người khác xúm lại xem náo nhiệt, cô nhất thời không biết làm sao, nhìn về phía Chu Tại Vũ cầu cứu. Làm thế nào bây giờ? Chạy đi! Việc này không nên chậm trễ, anh dứt khoát cầm cánh tay cô, bảo vệ cô thoát khỏi hiện trường.

Hai người cùng nhau chạy, trong lúc chạy, tay của anh nắm lấy tay cô một cách tự nhiên, lòng bàn tay chạm nhau, ngón tay quấn chặt nhau, anh và cô đều cảm nhận được sự rung động của tình yêu khi thấy tim mình đập mạnh. Tiếng kêu gọi của người hâm mộ vang lên sau lưng không dứt, anh dắt cô, xuyên qua biển người đông đúc, xông vào một gian phòng chuyên để biểu diễn. Bây giờ không phải thời gian hoạt động, nên trong rạp hát tắt đèn, ánh sáng mơ hồ, hai người núp trong góc, cười thở dốc.

“Thật kỳ quái, sao bọn họ lại nhận ra tôi?” Hạ Hải Âm nũng nịu oán giận. “Tôi rõ ràng đã cải trang rồi mà.”

“Tôi nghĩ bọn họ nhận ra tôi trước, rồi mới nhận ra em.”

“Đúng rồi, vừa rồi nữ sinh kia gọi anh kỵ sĩ J? Là chuyện gì xảy ra?”

“Chuyện này. . . .” Chu Tại Vũ hơi không tự nhiên, giải thích. “Em không lên câu lạc bộ hâm mộ của em xem sao? Bây giờ tôi rất nổi tiếng trong web người hâm mộ của em, đã có rất nhiều người chụp được hình tôi ra vào theo em, bọn họ đã tra ra tôi là vệ sĩ của em.”

“Cái gì?” Hạ Hải Âm sững sờ. “Sao anh lại biết mấy chuyện này? Không lẽ anh cũng gia nhập câu lạc bộ người hâm mộ tôi sao?” Cô nghi ngờ hỏi

Ánh mắt của anh chợt lóe, trong nháy mắt dường như hơi quẫn bách, nhưng rất nhanh liền khôi phục vẻ mặt nghiêm túc.

“Tôi chỉ muốn điều tra xem rốt cuộc là ai gửi mấy tấm hình kia cho em, tôi đã điều tra gia đình đối diện nhà em, nhưng không phát hiện có ai khả nghi.”

Cô giật mình nhìn anh. “Anh nghiêm túc thế sao?”

“Đó không phải là mục đích em mướn tôi làm vệ sĩ sao?” Anh nghiêm trang hỏi ngược lại: “Gần đây tên kia không có gửi hình tới nữa chứ?”

Nhịp tim của cô chợt ngừng. “Không có, không có gửi tới. Có thể. . . . Có thể là biết có anh bảo vệ cho tôi? Tôi nghĩ hắn ta sẽ không dám quấy rầy tôi nữa.”

“Như vậy là tốt rồi.” Anh đưa mắt nhìn cô thật sâu. Cô bị anh nhìn đến chột dạ, lông mi hơi run. “Sao anh nhìn tôi như thế?”

Anh đang muốn lên tiếng, lỗ tai bén nhạy đã nghe được tiếng người rất nhỏ ngoài cửa. “Suỵt, có người tới.” Anh cảnh cáo cô, kéo cô trốn vào góc kín đáo hơn. Cô đi theo anh trốn ra sau một cây cột, rình coi một nhân viên làm việc mở cửa ra, chiếu đèn pin bốn phía, xác định không có gì lạ mới ra cửa.

“Này, sao chúng ta phải trốn thế?” Cô nhỏ giọng hỏi. Anh bật cười. Cũng đúng, bọn họ cần gì trốn? Đâu có làm việc gì trái lương tâm, thoải mái đi ra ngoài cũng đâu có sao.

“Này đi ra ngoài đi.” Anh dẫn đầu xoay người.

“Chờ một chút.” Cô kéo lấy cánh tay anh, kéo anh trở lại. “Đừng đi.”

“Sao vậy?”

“Tôi có việc hỏi anh.”

“Chuyện gì?” Anh hỏi.

Cô không có trả lời ngay, cúi đầu nhíu lông mày cắn môi, chần chờ chốc lát, mới lấy dũng khí nâng tầm mắt lên. “Mấy lời anh nói với tôi trước đó, là thật lòng sao?”

“Nói cái gì?”

“Lúc anh hỏi tôi ở phòng triển lãm đó.” Giọng nói của cô rất nhỏ, bao hàm mấy phần ngượng ngùng. “Anh không hy vọng tôi ở chung với Tuấn Kỳ sao?”

Anh nghe hỏi, trái tim đột nhiên chấn động. “. . . . . . Ừ.”

“Tại sao?”

Câu này hỏi thật hay, chính anh cũng rất muốn biết.

Chu Tại Vũ cười khổ,  không biết trả lời thế nào, hai người bốn mắt nhìn nhau, đều có tâm sự riêng, đều hoảng hốt.

Đột nhiên, một âm thanh bén nhọn vang lên, giống như là có thứ gì đó vọt qua, Hạ Hải Âm giật mình, phản xạ nhảy thẳng vào lồng ngực Chu Tại Vũ. “Cái gì vậy? Chuột à?” Cô hoảng sợ hỏi.

“Chắc thế.”

“Ôi trời, khiếp quá!” Cô kêu lên, tay trắng ngần ôm chặt cần cổ anh, thân thể mềm mại dán vào người anh. Bắp thịt anh thoáng chốc căng thẳng, toàn thân cứng ngắc.

“Hải Âm. . . . . .” Anh cúi đầu nhìn cô. Cô cũng đang ngẩng mặt lên, chóp mũi khẽ chạm vào anh với anh.

“Con chuột đi chưa? Có còn ở đấy không?” Hơi thở thơm ngọt phảng phất qua da anh, thần trí anh bỗng dưng choáng váng, lúng túng xoay mặt, tránh khỏi sự hấp dẫn tràn đầy trời đất. Nhưng anh muốn chạy trốn, cô lại đuổi theo tới, cánh môi sát qua cằm anh. Hai người đồng thời giật mình vì sự thân mật vô tình này, cũng đồng thời hốt hoảng, anh nhìn em, em nhìn anh, cô khép lông mi, cũng thả tay ôm anh xuống, lui về phía sau một bước.

“Chúng ta. . . . Đi thôi.” Cô khó khăn nói ra.

“Ừ.” Anh càng khó khăn đáp lại.

Hai người một trước một sau cất bước, giày của cô chợt bị mắc trong một hố nhỏ, trượt một cái, theo đà ngã xuống anh nhanh chóng kéo cô lại. Cô ở trong lòng anh, ngẩng mặt đẹp hồng hào lên, như vô tội lại như hơi có lỗi nhìn anh, anh ngu ngơ, khí huyết cuồn cuộn, bỗng mất lý trí, cúi xuống  ngậm môi của cô. Cô kinh ngạc mở miệng, anh nắm đúng thời cơ, đầu lưỡi xâm nhập, chộp lấy cái miệng thơm của cô. Anh mạnh mẽ mút môi của cô, mút cái lưỡi mềm mại của cô, cô bị anh hôn đến khó thở, anh thoáng lui về phía sau, để cho cô thở thông, sau đó lại bá đạo ngậm hôn. Cô bắt đầu có phản ứng, đầu lưỡi lưu luyến anh, một tay bấu víu anh, một tay kia trượt vào mái tóc dày của anh. Anh dùng tay nâng sau gáy cô, hôn sâu hơn, thân thể cô mềm đi, chống đỡ không nổi, anh ôm hông của cô, cho cô dựa hẳn vào mình. Rạp hát u ám, chỉ có cửa sổ ở mái nhà chiếu ánh mặt trời xuống, chiếu ra hai bóng dáng đang dây dưa, trong không khí nồng mùi hương tình ái, đậm tình, nồng nặc lại dinh dính. . . .

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: